New Page 1
Tắt đèn nổ súng/ Vụ Thiên An Môn/….Việt Nam

Phần1 Tắt Đèn Nổ Súng  (Trần Hồng Tân / HT NCT chuyển)

Những gì xảy ra ở quảng trường Thiên An Môn cách đây 25 năm, vào những ngày này, đã bị xóa bỏ trong lịch sử, và Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng đang tìm mọi cách tiêu diệt mọi ký ức về sự kiện này trong lòng người dân.
Ngày 15 tháng 4 năm 1989, Hồ Diệu Bang qua đời. Sinh viên Bắc Kinh biểu tình tại quảng trường Thiên An Môn để bày tỏ lòng thương tiếc một Tổng bí thư tận tụy với cải cách nhưng bị cánh bảo thủ buộc phải từ chức.
Đây là một cuộc đấu tay đôi giữa sinh viên với những nhân vật bảo thủ trong Đảng. Tượng thần Tự do dựng lên đối diện với chân dung Mao tại quảng trường.
Qua tháng Năm, biểu tình đã thu hút mọi mọi tầng lớp nhân dân, và lan rộng trên 80 thành phố toàn lãnh thổ Trung Quốc. Chỉ một tháng mà tầm vóc của nó đã vượt ra khỏi biên giới quốc gia.
Ngày 20 tháng 5, Đảng Cộng sản Trung Quốc, bắt đầu chuyển quân đội vào Bắc Kinh, bao vây Thiên An Môn. Nhưng những người dân đã ra cản đường bảo vệ cuộc biểu tình, và giải thích cho quân nhân hiểu lý do của cuộc biểu tình chỉ là chống độc tài, tham nhũng, khuyên họ đừng có nghe lời tuyên truyền của chính ủy, đừng nổ súng vào sinh viên, nên trở về doanh trại.
Không một tấc sắt trong tay, một biển người tuyệt thực, cùng với một biển lều và xe đạp trên quảng trường Thiên An Môn đã thách đố sự thống trị của đảng Cộng sản Trung Quốc, thách thức sự tồn vong của chế độ. Hầu hết báo chí phương Tây đều cùng một nhật định rằng ngày cáo chung của chính quyền Trung Quốc đã đến rất gần. Cơn hấp hối đang được tính bằng ngày.
Nhưng sau đó, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã dùng thủ đoạn khác. Lính cơ động đã được chuyển từ những quân khu xa vào Bắc Kinh bằng xe bus ngụy trang, và tàu điện ngầm dân sự vào ban đêm để tránh tai mắt và sự ngăn cản của nhân dân. Rồi vũ khí được bí mật tuồn vào trong “Đại Lễ đường Nhân dân” (Nhà Quốc Hội). Nơi đây là điểm tập kết để triển khai cuộc thảm sát. Những người lính thề trung thành với Đặng Tiểu Bình, không hay biết gì về cuộc biểu tình, và được bảo rằng ngoài kia là những quân phiến loan.
Đúng 10:30 phút đêm ngày 3 tháng 6, chính quyền Trung Quốc cho: “Tắt đèn nổ súng”. Xe bọc thép, quân đội võ trang với lưỡi lê tuốt trần tiến vào quảng trường từ mọi hướng. Tiếp theo là xe ủi để hốt xác sinh viên đã chết hoặc còn đang hấp hối đi phi tang. Sau cùng, là đoàn xe chữa lửa xả nước rửa sạch máu trên sân. Công việc hoàn tất trước bình minh.
Cuộc biểu tình đã bị dìm trong biển máu và không mang lại một cải cách chính trị nào. Nhưng hình ảnh sinh viên tay không chống lại xe bọc thép trên đại lộ Trường An đã trở thành bất tử. Điều đau đớn nhất là quân đội nhân dân lại quay nòng súng vào chính nhân dân.
Các nhà viết sử thế giới mô tả những người biểu tình và kết thúc của nó là một sự kiện quan trọng nhất trong lịch sử đương đại của Trung Quốc. Năm 1989, lần đầu tiên Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa rung chuyển bởi những sinh viên tay không. Sức mạnh của nhân dân đã vùng lên đương đầu với bàn tay sắt của chính quyền
Trung Quốc hậu 1989, vội vàng tăng tốc cải tổ kinh tế, trong khi đóng sập cánh cửa chính trị. Đảng Cộng sản Trung Quốc đã chọn hình thức bạo lực, giết con em mình, đồng bào mình, một cách tàn nhẫn, không xót thương, để duy trì quyền lực. Hay nói một cách khác, chính quyền sinh ra từ họng súng. Nỗi sợ biểu tình bạo loạn thường trực bùng phát trong xã hội là nỗi quan tâm hàng đầu của những người lãnh đạo đất nước hậu Thiên An Môn.
Cũng từ đêm này, cách đây 25 năm, thế giới bàng hoàng nhận ra Trung Quốc là mối hiểm họa cho nhân loại.
Phần 2: Vụ Thiên An Môn năm 1989 (Đồng Môn 973 Sưu tầm)
Xuân hè năm 1989 ở Trung Quốc đã xảy ra những vụ mất ổn định về chính trị – xã hội nghiêm trọng, bắt đầu từ ngày 16/4 dẫn đến cuộc trấn áp ngày 4/6, trên Quảng trường Thiên An Môn.
Ngày 15/4, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc đã ra cáo phó: “Đồng chí Hồ Diệu Bang – người chiến sĩ cộng sản trung thành dày dạn kinh nghiệm, nhà cách mạng, nhà chính trị vô sản vĩ đại, cán bộ chính trị kiệt xuất của quân đội ta, nhà lãnh đạo lỗi lạc đã từng giữ nhiều chức vụ lãnh đạo quan trọng của Đảng – trong khi dự Hội nghị Bộ Chính trị ngày 8/4/1989, đã bị một cơn đau tim đột ngột, mặc dù được tận tình cứu chữa nhưng không qua được, đồng chí đã tạ thế vào hồi 7 giờ 53 phút sáng ngày 15/4/1989, thọ 73 tuổi”.
Tin đồng chí Hồ Diệu Bang qua đời đã gây xúc động mạnh trong quần chúng nhân dân, nhất là trong thanh niên, học sinh Trung Quốc. Trong hai ngày 16 và 17/4, có hàng vạn người dân thủ đô đến dâng hoa viếng đồng chí Hồ Diệu Bang tại Đài kỷ niệm Anh hùng nhân dân trên Quảng trường Thiên An Môn. Tại các trường đại học, trong Lễ truy điệu đồng chí Hồ Diệu Bang đã xuất hiện một số biểu ngữ, khẩu hiệu, đại tự báo. Ngày 18/4, sinh viên một số trường đại học đã nổ ra nhiều cuộc biểu tình. Các cuộc biểu tình đã diễn ra mấy ngày liền, xảy ra nhiều vụ xô xát và sau đó đã dẫn đến tình trạng những người biểu tình chiếm Quảng trường Thiên An Môn. Đồng thời, ở một số thành phố khác như Tây An, Trường Sa, Thành Đô… cũng xảy ra những vụ lộn xộn.
Sinh viên gây rối bị trấn áp.
Ngày 22/4, Lễ truy điệu Hồ Diệu Bang đã được cử hành tại Đại lễ đường nhân dân (nhà Quốc hội), có hơn 4.000 người tham dự. Đặng Tiểu Bình đã đến dự. Triệu Tử Dương đọc điếu văn. Trong khi đó, nhiều sinh viên và quần chúng vẫn tập trung ngoài hội trường. Tình hình rất căng thẳng.
Chiều 24/4, Thường vụ Thành ủy Bắc Kinh họp đề nghị Trung ương có thái độ và biện pháp kiên quyết với những người biểu tình gây rối. Tối hôm đó, Lý Bằng đã chủ trì cuộc hội ý của Thường vụ Bộ Chính trị (khi đó Tổng bí thư Triệu Tử Dương đang thăm Triều Tiên). Thường vụ Bộ Chính trị đã nhất trí với quan điểm của Thường vụ Thành ủy Bắc Kinh, đồng thời yêu cầu Thành ủy Bắc Kinh và UBND Bắc Kinh phát động quần chúng, tranh thủ đa số, cô lập thiểu số, nhanh chóng dẹp cuộc bạo động, ổn định tình hình. Sáng ngày 25/4, Đặng Tiểu Bình phát biểu đồng tình và ủng hộ quyết định của Thường vụ Bộ Chính trị và cho rằng: “Đây không phải là phong trào học sinh bình thường, mà là một cuộc bạo loạn chính trị nhằm phủ nhận sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, phủ nhận chế độ xã hội chủ nghĩa”.
Theo tinh thần Nghị quyết của Bộ Chính trị và bài nói chuyện của Đặng Tiểu Bình, ngày 26/4 Nhân dân nhật báo đăng xã luận: “Phải có thái độ rõ ràng chống bạo loạn”. Xã luận viết: “Sau Lễ truy điệu, một số ít người có dã tâm, tiếp tục lợi dụng tình cảm của thanh niên, học sinh thương tiếc đồng chí Hồ Diệu Bang, bịa đặt tin đồn nhảm, mê hoặc lòng người, lợi dụng báo chữ to, báo chữ nhỏ, để bôi nhọ, lăng mạ, công kích các nhà lãnh đạo Đảng và nhà nước; công khai vi phạm luật pháp, kêu gào chống lại sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản và chế độ xã hội chủ nghĩa, có kẻ thậm chí còn chiếm phòng phát thanh nhà trường; ở một số trường đại học còn kích động học sinh bãi khóa, thầy giáo nghỉ dạy, thậm chí ngăn cản học sinh lên lớp; lạm dụng danh nghĩa tổ chức của công nhân, phát tán truyền đơn phản động; còn tổ chức những cuộc tuần hành, âm mưu làm cho tình hình nghiêm trọng hơn.
Tình hình trên chứng tỏ, hành động của một số ít người không phải là hoạt động tưởng nhớ đồng chí Hồ Diệu Bang, không phải là để xúc tiến tiến trình chính trị dân chủ xã hội chủ nghĩa, cũng không phải là phản ứng của những người bất mãn. Bọn chúng giương ngọn cờ dân chủ để phá hoại pháp chế dân chủ, mục đích là để ly tán nhân dân, làm loạn cả nước, phá hoại cục diện đoàn kết ổn định. Đó là một âm mưu có kế hoạch, là một cuộc bạo loạn, thực chất là nhằm hoàn toàn phủ nhận sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, phủ nhận chế độ xã hội chủ nghĩa. Tình hình đó đặt toàn Đảng và nhân dân các dân tộc trong cả nước trước một cuộc đấu tranh chính trị nghiêm trọng”.
Bài xã luận đã kết thúc bằng khẩu hiệu hô hào “Tổ chức Đảng các cấp của Đảng Cộng sản Trung Quốc, đông đảo đảng viên cộng sản, đoàn viên thanh niên cộng sản, các đảng phái dân chủ và nhân dân cả nước, phải nhận rõ đúng sai, tích cực hành động đấu tranh để nhanh chóng chặn đứng cuộc bạo loạn đó”.
Ngày 27/4, hàng vạn sinh viên Bắc Kinh xuống đường biểu tình tuần hành, công an, cảnh sát ngăn chặn không nổi, một số nơi giao thông tắc nghẽn trong nhiều giờ liền.
Ngày 29/4, Thủ tướng Lý Bằng ủy nhiệm người phát ngôn của Chính phủ là Viên Mộc tọa đàm đối thoại với 46 sinh viên của 16 trường đại học ở Bắc Kinh (tại phòng họp của Trung ương Đoàn), nhưng không đi tới sự đồng thuận về quan điểm. Ngày 2/5, mấy chục sinh viên đại học Bắc Kinh đã gửi tờ thỉnh nguyện tới Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chính phủ và Trung ương Đảng, đưa ra 12 yêu cầu đối thoại. Ngày 4/5, mấy vạn sinh viên biểu tình mít tinh tại Thiên An Môn. Ngày hôm đó, Tổng bí thư Triệu Tử Dương đã phát biểu trong một buổi tiếp khách quốc tế rằng tình hình sẽ dịu dần, ở Trung Quốc sẽ không xuất hiện bạo loạn lớn… những người biểu tình phần lớn là sinh viên… “họ không phải là chống lại chế độ chúng tôi, mà là đòi hỏi chúng tôi phải khắc phục những biểu hiện xấu trong công tác của chúng tôi. Hiện nay, điều sinh viên bất mãn nhất là tình trạng tham nhũng…”. Triệu Tử Dương nói rằng, điều quan trọng nhất hiện nay là phải bình tĩnh, sáng suốt, kiềm chế, trật tự, giải quyết vấn đề trong khuôn khổ dân chủ và luật pháp. Sau đó đã có những cuộc tiếp xúc đối thoại giữa Tổng bí thư Triệu Tử Dương với học sinh, sinh viên Bắc Kinh, Lý Bằng tọa đàm đối thoại với công nhân Xí nghiệp Gang thép Thủ Đô.
Ngày 13/5, mấy trăm sinh viên Bắc Kinh tuyệt thực thỉnh nguyện trên Quảng trường Thiên An Môn, ra “Tuyên ngôn tuyệt thực”. Ngày 15/5, phái đoàn Đảng và Nhà nước Liên Xô do Goocbachốp dẫn đầu sang thăm Trung Quốc, theo kế hoạch đã định. Sáng ngày 16, khi tiếp Goocbachốp, Đặng Tiểu Bình đề nghị nhân dịp này tuyên bố bình thường hóa quan hệ Trung – Xô, với tinh thần “khép lại quá khứ, mở ra tương lai”.
Trong ngày 16/5, có hàng chục vạn người tới chi viện cho những sinh viên tuyệt thực trên Quảng trường Thiên An Môn. Đã có hơn 600 sinh viên phải đưa tới bệnh viện cấp cứu. Ngày 17/5, Tổng bí thư Triệu Tử Dương đã thay mặt Bộ Chính trị phát biểu bằng văn bản kêu gọi sinh viên đình chỉ tuyệt thực, giữ gìn sức khỏe. Ngày hôm ấy, có đến hơn triệu người dân Bắc Kinh, đủ các thành phần xã hội, xuống đường biểu tình, ủng hộ sinh viên tuyệt thực thỉnh nguyện. Sinh viên các thành phố khác trong cả nước cũng tổ chức míttinh biểu tình, chi viện cuộc tuyệt thực thỉnh nguyện của sinh viên thủ đô.
Tối ngày 19/5, Trung ương Đảng và Chính phủ họp với cán bộ đảng, chính quyền, quân đội của Bắc Kinh, kêu gọi hành động kiên quyết ngăn chặn cuộc bạo loạn, khôi phục trật tự ở thủ đô. Ngày 20/5, Thủ tướng Lý Bằng ký lệnh giới nghiêm một số khu vực của Bắc Kinh bắt đầu từ 10 giờ ngày 20/5. Ngày 3/6, Bộ Chỉ huy Quân đội giới nghiêm ra thông báo khẩn cấp, ra lệnh cho các đơn vị Quân giải phóng nhân dân đóng tại khu vực giới nghiêm ở Bắc Kinh phải kiên quyết chặn đứng bạo loạn, khôi phục an ninh trật tự ở thủ đô. Bản thông báo cho biết, tại một số nơi đã xảy ra xô xát giữa quân đội với thường dân, thậm chí có trường hợp ngăn chặn xe quân sự, cướp vũ khí… Bản thông cáo kêu gọi Công an và Bộ đội vũ trang “áp dụng mọi thủ đoạn” kiên quyết trấn áp bạo loạn, “mọi hậu quả, những người tổ chức, những người gây sự sẽ phải chịu trách nhiệm”.
4 giờ 30 phút rạng sáng ngày 4/6/1989, các đơn vị bộ đội giới nghiêm, cảnh sát vũ trang đã tiến vào Quảng trường Thiên An Môn kiên quyết trấn áp những người tham gia bạo loạn.
Ngày 5/6, Trung ương Đảng và Chính phủ công bố “Thư gửi toàn thể đảng viên cộng sản và nhân dân cả nước”, nói rõ: “…hơn một tháng nay một số ít người có dã tâm đã cố ý gây bạo loạn, cuối cùng đã phát động bạo loạn phản cách mạng… Trước tình hình đó, đơn vị bộ đội giới nghiêm của Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc đã buộc phải thi hành biện pháp kiên quyết trấn áp cuộc bạo loạn đó”.
Ngày 9/6, tại Hoài Nhân Đường trong Trung Nam Hải, Đặng Tiểu Bình đã tiếp cán bộ từ cấp quân đoàn trở lên của Bộ đội giới nghiêm thủ đô. Trong bài phát biểu tại buổi tiếp, Đặng Tiểu Bình cho rằng: “Cơn giông tố đó sớm muộn cũng sẽ tới… khẩu hiệu căn bản của bọn chúng một là lật đổ Đảng Cộng sản, hai là xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa. Mục đích của bọn chúng là thiết lập một nước cộng hòa tư sản hoàn toàn phụ thuộc vào phương Tây…”.
Trong lần phát biểu khác, Đặng Tiểu Bình cho rằng: “Lần này xảy ra tình hình hỗn loạn như vậy, có một nguyên nhân là tình trạng tham nhũng tràn lan, làm cho một bộ phận quần chúng mất lòng tin đối với Đảng và Chính phủ… Sự kiện đó thực sự đã làm bộc lộ hoàn toàn sai lầm của chúng ta”. Ngày 10/1/1990, Thủ tướng Lý Bằng đã ký lệnh hủy bỏ tình trạng giới nghiêm tại một số khu vực ở Bắc Kinh.
Từ ngày 23 đến 24/6/1989, Đảng Cộng sản Trung Quốc họp Hội nghị Trung ương lần thứ tư, khóa XIII. Hội nghị đã thông qua “Báo cáo về sai lầm của đồng chí Triệu Tử Dương trong vụ bạo loạn chống Đảng, chống chủ nghĩa xã hội” do Lý Bằng thay mặt Bộ Chính trị đề xuất. Bản báo cáo cho rằng đồng chí Triệu Tử Dương đã phạm sai lầm “ủng hộ bọn bạo loạn” và “chia rẽ Đảng”, phải chịu trách nhiệm về cuộc bạo loạn, tính chất sai lầm và hậu quả dẫn tới là “rất nghiêm trọng”. Hội nghị đã quyết định cách chức Tổng bí thư, Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương, Phó chủ tịch thứ nhất Quân ủy Trung ương của Triệu Tử Dương và tiếp tục thẩm tra về vấn đề phạm sai lầm của Triệu Tử Dương. Hội nghị còn bãi miễn chức vụ Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Ban Chấp hành Trung ương của Hồ Khải Lập và xử lý kỷ luật một số cán bộ khác có liên quan.
Hội nghị đã đề cử đồng chí Giang Trạch Dân giữ chức Tổng bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng.
Phần 3 :Thiên An Môn và Việt Nam (Cánh Cò VN / Khăn Vàng 973 chuyển)
Hôm nay 4 tháng 6, kỷ niệm 25 năm ngày thảm sát Thiên An Môn.
Đây là ngày mà lương tâm nhân loại bị đánh động khi hàng ngàn sinh viên và các giới khác bị đè bẹp bởi xe tăng, súng ống các loại. Thân xác của những con người tay không tấc sắt ấy bị cán nát nhừ trên đường và súng phun lửa đốt ra tro như để trả thù cái được coi là cuộc cách mạng nhằm lật đổ chế độ cộng sản.

“Tank Man”

Nói tới Thiên An Môn người ta nghĩ ngay đến Wang Welling (Vương Duy Lâm) một biểu tượng lạ lùng của sự chọn lựa cái chết. Một con người bé bỏng, yếu ớt đứng đối diện trước một đoàn xe tăng và sức mạnh nội tại của anh đã làm cho chúng ngừng lại, tắt máy, và rồi xoay sở tránh né anh như tránh một sức mạnh không thể nhận ra.
Chàng thanh niên ấy không đứng yên một chỗ, anh nhảy sang phải rồi sang trái khi chiếc xe tăng cố lách mình tránh anh. Khi xe ngừng hẳn, anh leo lên xe tìm chỗ để nói chuyện với những người trong con quái vật giết người ấy. Không mở ra được, anh nhảy xuống, tiếp tục đứng giang tay không cho đoàn xe tăng bỏ chạy.
Mãi tới khi có hai người mặc quần áo thường phục chạy ra đem anh đi thì những con cọp sắt ấy mới lăn bánh thi hành các vụ giết người khác.
Đại lộ Trường An nơi người thanh niên đối diện với thần chết đã đi vào lịch sử Trung Quốc và dĩ nhiển hình ảnh của anh ngay lập tức trên trang bìa của báo chí khắp thế giới.
Vương Duy Lâm tuy chưa bao giờ được công nhận là tên thật của người thanh niên được báo chí gắn cho cái biệt danh “Tank Man” nhưng hình ảnh của anh đã ăn sâu vào tim óc người nào nhìn thấy bức ảnh này. Nều được xem video clip thì sự ngưỡng phục lại càng tăng lên nhiều lần. Con người bé nhỏ ấy đã làm cho cả chế độ phải sống trong khoảnh khắc sợ hãi trước ý chí của anh. Mặc dù không làm cho xe tăng bùng cháy nhưng hành động dũng cảm đó đã bùng lên không biết bao nhiêu ngọn lửa trong tim của người Trung Quốc.
Một con người giang tay chặn xe tăng trước con mắt toàn thế giới 25 năm sau hay nhiều lần 25 năm như thế sẽ tiếp tục đánh động lương tâm nhân loại cũng như cảnh tỉnh những ai vẫn còn xem Trung Quốc là xứ sở của Khổng Khâu, đặt giá trị nhân bản lên trên những ươn hèn quyền lực. Thiên An Môn như tiếng sét ầm ì trên bầu trời Bắc Kinh, lan mãi trong không gian nhân loại và tiếng vọng của nó không khác gì tiếng rên siết của sinh linh đã tan thây vì xe tăng cộng sản.
Thiên An Môn cho thế giới biết sự tàn độc của Trung Quốc, chúng có thể giết người Trung Quốc một cách độc ác nhất và dĩ nhiên đối với ngoại nhân sự độc ác ấy chắc chắn sẽ tăng lên nhiều lần. Thiên An Môn là quảng trường lớn nhất thế giới và vụ giết người cũng lớn không kém vào ngày 4 tháng 6 của 25 năm trước gửi thông điệp rất rõ ràng đến với người dân trong nước của họ: Chống chế độ càng mạnh thì cái chết càng gần.
Thiên An Môn dính liền với khuôn mặt của Đặng Tiểu Bình người được cho là đứng phía sau lệnh tàn sát nhưng lịch sử Trung Quốc vẫn ghi nhận ông ta như một anh hùng, sau Mao Trạch Đông.
Hàng ngàn sinh viên tại quảng trường Thiên An Môn, Trung Quốc ngày 18 tháng 5 năm 1989.
Giết đồng bào mình vẫn được xem là anh hùng sau khi cũng chính con người tàn độc này giết người dân Việt Nam 10 năm trước đó.
Năm 1979 Đặng Tiểu Bình xua quân đánh Việt Nam với câu slogan: cho Việt Nam một bài học. Hàng chục ngàn chiến sĩ nhân dân Việt Nam đã chết, hàng chục ngàn gia đình nạn nhân khác vẫn oằn mình dưới hệ quả của chiến tranh. Điều mà người dân Việt còn giữ là nỗi uất hận trong tim không gì xóa sạch.
Dù Mao hay Đặng thì đảng cộng sản Trung Quốc vẫn là trên hết. Cái trên hết ấy loại trừ tất cả yếu tố khác cũng mang tên đảng cộng sản của các nước ngoại bang, kể cả Việt Nam. Trung Quốc từng hiềm khích Liên xô cũng như các nước cộng sản Đông Âu. Trung Quốc đánh Việt Nam, cưỡng bức Lào, mua chuộc Campuchia là chính sách nhất quán sẽ kéo dài tới ngày tận thế nếu cộng sản còn thoi thóp. Đế quốc Trung Hoa sẽ và luôn luôn là niềm mơ ước cháy bỏng của mọi lãnh tụ của đất nước này, Thiên An Môn sẽ được lập lại nếu người dân can đảm dám làm thêm một lần nữa.
Ác mộng Thiên An Môn
Ngày nào quyền lực không được kiểm soát, ngày ấy nhân dân các nước cộng sản vẫn còn nằm trong ác mộng Thiên An Môn. Đừng mơ tưởng người cộng sản tranh đấu vì nhân dân, họ chỉ tranh đấu cho quyền lực của chính họ và vì vậy khi bất cứ ai tranh giành hay mong muốn thay đổi thì công an và quân đội sẽ bảo vệ họ đến cùng.
Hai lực lượng này là khuôn mặt của người Cộng sản trên toàn thế giới. Nỗi trông chờ chính người chiến binh cộng sản sẽ buông súng quy hàng nhân dân là một cơn mơ dài đầy trắc ẩn.
Chỉ có sự can đảm, kiệt liệt của nhân dân mới có khả năng đánh động những hình nhân vô cảm trong quân đội. Chàng thanh niên Tank Man trên đại lộ Trường An là một. Chính lòng can đảm thánh thiện ấy mới mong cứu được đất nước có tên cộng sản vì nó có khả năng làm tê liệt cuồng vọng của những con người ngồi kín lặng bên trong những khối sắt vô tri ấy.
Lãnh đạo Trung Quốc không muốn làm khác điều nó đã theo và sẽ còn theo để giữ quyền lực. Nó làm dân trong nước tê liệt không còn khả năng suy nghĩ và chia sẻ sự suy nghĩ ấy với người khác. Thiên An Môn cho tới nay đối với không ít người Trung Quốc vẫn cho rằng là hành động chính đáng bảo vệ an ninh trật tự, nhưng những người cả tin ấy lại thiếu khả năng phán đoán tại sao an ninh trật tự bị phá vỡ bởi những con người trong tay không tấc sắt.
Là một nước cộng sản anh em với Trung Quốc, Việt Nam sẽ hành xử giống như đàn anh với chiêu bài an ninh trật tự, hay nói theo ngôn ngữ cộng sản thì đó là ổn định chính trị.
Người cộng sản luôn chọn con đường bạo lực cách mạng để ổn định chính trị chừng nào mà quyền hành họ còn nắm giữ trong tay.
Tuy nhiên một trường hợp ngoại lệ có thể hy vọng cho Việt Nam đó là biến cố giàn khoan HD 981 may ra giúp Việt Nam định hướng được con đường của mình dưới áp lực của tinh thần yêu nước và thoát Trung ngày càng lộ rõ hiện nay.
Việt Nam không có đám đông như Thiên An Môn, cũng không có thành phần sinh viên bức xúc thời cuộc như Trung Quốc. Cái mà Việt Nam có là lịch sử chống và chiến thắng giặc phương Bắc. Những gì còn sót lại trong trí nhớ những người lớn tuổi tuy chưa thể lấp lổ hổng kiến thức nơi sinh viên nhưng bù vào đấy là hệ thống Inernet toàn cầu có thể đánh động lương tâm toàn thế giới hiệu quả và nhanh chóng. Thiên An Môn sẽ không xảy ra trên vùng đất đầy sức chịu đựng này. Lòng căm giận Trung Quốc xâm lược sẽ là ngọn lửa bùng lên không thể ngăn chận.
Trong những ngày qua có rất nhiều phát ngôn vừa chủ hòa vừa chủ chiến nhưng cái mà nhiều người xem là nguy hiểm nhất lại phát ra từ miệng của một đại biểu quốc hội, ông Nguyễn Bắc Việt đơn vị Ninh Thuận:
“... theo tôi là chúng ta chưa thực sự quan tâm, đó là yêu chế độ và lo cho con tàu Cộng sản và công dân quốc tế. Thời điểm này chúng ta nên nhớ Di chúc của Bác, Bác để lại cho chúng ta lời di chúc trong đó khi nói về phong trào Cộng sản Bác đã nói là một người suốt đời phục vụ cách mạng, tôi càng tự hào với sự lớn mạnh của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế bao nhiêu thì tôi càng đau lòng bấy nhiêu vì sự bất hòa hiện nay giữa các đảng anh em. Tôi mong rằng Đảng ta sẽ ra sức hoạt động góp phần đắc lực vào việc khôi phục lại khối đoàn kết giữa các đảng anh em trên nền tảng chủ nghĩa Mác - Lênin và chủ nghĩa quốc tế vô sản có lý có tình.”
Không ai nói ông Việt là kẻ cơ hội, chẳng qua ông Việt quá chân thành với chủ nghĩa quốc tế vô sản. Nhìn nhận và ôm mớ lý thuyết mù lòa ấy vào nghị trường Quốc hội cho thấy sự can đảm của ông cực kỳ ấn tượng trước lòng dân hiện nay.
Sự can đảm ấy nếu so với anh thanh niên Tank Man thì quá nhỏ bé nhưng nếu so với những người khác có cơ hội phát biểu trước một nghị trường quan trọng như vậy thì rõ ràng ông Nguyển Bắc Việt can đảm có thừa, ngay ông Nguyễn Phú Trọng là TS xây dựng đảng cũng phải chịu thua mặc dù Tổng bí thư từng nói nhiều điều kỳ quặc.
Vậy thì thoát Trung thế nào được?
Cánh Cò, Việt Nam 04/06/2014
 
 
 
 
Bài Viết Mới Nhất
Thành Kính Tưởng Niệm Tử Sĩ Hoàng Sa, 19/01/1974-19/01/2019
CaDao thời đại
Thơ - Văn - Chuyện
Sài G̣n - Trăm Nhớ Ngh́n Thương Hồng Thủy
T́nh Muộn Cao Niên
LỄ TẠ ƠN/ Tạ Ơn Nguời / Tạ Ơn Đời
TRƯỜNG BỘ BINH THỦ ĐỨC
» Đọc thêm Thơ-Văn-Chuyện
Thông báo
Hệ thống đo lường Hoa Kỳ
Lễ Tạ Ơn/ Vài hàng ân t́nh
Túc-cầu Asiad 18 th. / ChinhTam Nguyen
Lên tiếng Bóng Đá
» Đọc thêm Thông Báo
Chuyện Cười
CaDao thời đại
Bolsa Có Ǵ Lạ Không Em ?
Nam Bắc T́nh Người
Tiền/ Bạc / Dollar
» Đọc thêm Chuyện Cười
Kiến thức
Thành Kính Tưởng Niệm Tử Sĩ Hoàng Sa, 19/01/1974-19/01/2019
Bà chủ Cà phê Trung Nguyên và chuyện mang King Coffee ra xứ người
Bất-ngờ về Chiều-cao Cầu-thủ VN !
MỘT QUỐC GIA HAI ĐỒNG TIỀN
» Đọc thêm Kiến Thức
Sức Khỏe
Aspirin, Viên Thuốc Đa Dụng
Lời nói thật của một bác sĩ.
Nghèo Đói / Nam Cao
Đậu Nành và Sức Khỏe
» Đọc thêm Sức Khoẻ
World Cup 2014
 
Quư vị có thể gửi bài viết, h́nh ảnh bằng cách gửi qua mẫu form » xin nhấn vào đây
Hoặc email đến Trang Đức Nguyễn 412
trangdnguyen1@hotmail.com
Khăn Vàng 973

 Copyright © 2019 Khan Vang 973. All rights reserved.
3G0M