New Page 1
Tháng Tư Năm Ấy!
Mỗi lần tháng tư về, có lẽ Trời bắt đầu vào Xuân,
 Người tôi  hây hây , tiếng  Nam bô là Dị ứng ,  tiếng Cờ hoa là Allergies.
Theo tôi thì không phải cả hai ,  đôi mắt tôi hơi buồn,
lại nhớ… nhớ đến Tháng Tư Năm Nào.
Thoáng đó đã 40 lần, tháng tư đến rồi đi, nhanh như chuyện :
“Mới xảy ra ngày hôm qua”.
Muốn quên , không thể nào quên
Quân lệnh “ Buông súng” Thân tôi rụng rời
Buông Súng , bốn chục năm qua
Dân tôi vẫn đói , cùm gông càng nhiều
Anh Nói “ Anh giải phóng Tôi”
Tự do chẳng thấy , Đất giao cho Tàu

Trang Nhà Khăn Vàng 973,  Kính chuyển bài viết của Chị  Nguyễn Nguyên Hạnh,
một Quả Phụ vào giây phút cuối cùng của Tháng Tư Năm Ấy!
Sài gòn Tháng tư năm ấy ( khuyết danh).
Mong rằng  những dự kiện sẽ nhắc nhớ tất cả chúng ta về Tháng Tư Năm Đó

Minh Tâm Trang Đức Nguyễn 412/Trang Nhà Khăn Vàng 973

Tháng Tư năm ấy! / Nguyễn Nguyên Hạnh

Tháng Tư lại về. Phải can đảm lắm để không phải khóc, tôi mới viết được những dòng này để mong được sẻ chia nỗi đau, những mất mát tột cùng của những người dân, người lính, và nhất là những người vợ lính miền Nam.
Tôi cũng như những người vợ lính ấy. Chồng tôi, một hạ sĩ nhất lính Nhảy dù. Tôi gặp anh ấy rất tình cờ, anh bị thương ở trận Thường Đức, đầu còn đang băng bó. Tôi thương người lính ấy, và rất nhanh chóng, tôi trở thành người vợ lính.


Mê say, bốc đồng, ai cũng bảo tôi vậy. Những bà vợ lính lớn tuổi thường trách tôi: “Mày ngu lắm! Lấy ai không lấy, lấy chồng lính Dù. Mồ côi sớm em ạ!” Khi nghe những lời như thế tôi thường rơm rớm nước mắt tủi thân. Tôi sống ở trại gia binh tiểu đoàn. Chứng kiến những ngày buồn đau luôn nhiều hơn những ngày vui. Những lần những người lính cùng đơn vị với chồng tôi chết trận, được đưa về trại cho gia đình là cả trại lại cùng khóc với nhau, rồi vỗ về, an ủi nhau...
Đã có lần bên nhau, vui, tôi hỏi anh: “Sao người ta lại gọi là lính Tổng trừ bị hả anh?”
Và có lẽ anh trả lời để cho vợ anh an tâm “Tổng trừ bị là lính trừ bị thôi em ạ”. Lạy chúa! Trừ bị là lính trừ bị, vậy mà cũng giải thích cho vợ yên tâm.
Rồi sau này tôi nghe một anh cũng bạn lính của chồng, nói: “Em đừng nghe thằng Bình nói. Anh giải thích em nghe, lính của bọn anh là cái loại lính ‘Đến những nơi người ta không thể đến, và ở lại những nơi người ta không thể ở lại!’ Ừ phải thế chứ. Phải vậy mấy chị vợ lính hơn tuổi mới bảo tôi ngu chứ.
Năm 1975, chồng tôi nhắn tin anh đã được hải vận từ Trung vào Nha Trang để đi Khánh Dương. Tôi không biết Khánh Dương ở đâu. Nhưng tôi biết ở đó sẽ ít cơ hội gặp anh hơn là nếu anh ấy được về Sài Gòn.    
Sài Gòn Tháng Tư năm 75, một thành phố bị bao vây. Bao vây bởi những Sư đoàn chủ lực miền Bắc, bị bao phủ bởi các tin đồn được tung ra từ các lực lượng phản bội, phá hoại. Sài Gòn khi ấy giống như một trại tiếp nhận khổng lồ, để những dòng người bị truy đuổi tìm đến nương náu, nên hỗn loạn và đầy những rủi ro.
Tôi cũng theo một số gia đình trong trại gia binh ở Biên Hòa chạy về Sài Gòn thuê nhà ở, vì Biên Hòa lúc ấy hàng ngày luôn phải chịu những trận pháo của cộng quân.
Các chị em vợ lính chúng tôi chỉ còn biết cầu nguyện. Ai nấy đều lóng ngóng về mặt trận Khánh Dương. Tôi bắt đầu mua báo về đọc. “Mặt trận Khánh Dương... Trung tá Bùi Quyền... Thủ khoa khóa 16 Đà Lạt...” Lạy Chúa tôi! Có Trung tá Bùi Quyền thì ổn rồi. Tôi thầm cảm ơn Trời Phật như vậy. Chồng tôi luôn kể tôi về sự thao lược của vị sĩ quan này. Thế nhưng khi ấy, tôi nào có hiểu được rằng Nhảy Dù chẳng qua cũng chỉ là nút chận cho những toan tính rút chạy của những ưu tiên khác. Và Trung tá Bùi Quyền, cứu cánh cho niềm tin của tôi, chỉ là một trong những sĩ quan ưu tú được chọn làm vật hy sinh cùng với đơn vị chồng tôi, đơn vị mà ông chỉ huy. Tôi khờ khạo vẫn giữ chặt niềm tin và chờ đợi.
Sài Gòn gần cuối Tháng Tư ngày càng hoang mang, hỗn loạn. Dân chạy xuôi ngược tìm đường thoát. Các người có chức vụ, điều kiện ngày đêm tìm cách thoát thân ra nước ngoài. Các bà vợ lính như chúng tôi không ai nghĩ đến điều này, dường như mọi người đều mong gặp lại chồng mình từ Khánh Dương  về được nhà. Và cũng chẳng nghĩ là mình sẽ được đăt chân lên một chiếc tàu, hay chiếc máy bay nào để di tản.
Vỡ trận Khánh Dương, chồng tôi cùng một số đồng đội thoát về được Phan Rang nhưng tôi vẫn không hề  hay biết. Tôi vẫn khóc ngày đêm cầu nguyện.
Ngoài phố, không khí bàng hoàng lan khắp. Những chuyện kể kinh hoàng trên quốc lộ 7,  đường 13.
Gần cuối Tháng Tư thì chồng tôi trở về. Tôi khóc nhiều vì mừng vui. Nhưng anh chưa kịp kể hết vì phải cắm trại, ứng chiến.  
Chồng tôi chỉ là một người lính. Anh không để ý, không biết gì nhiều về chính trị. Anh cũng chưa bao giờ được học về chiến lược, chiến thuật như các cấp chỉ huy của anh. Anh đã bỏ ngoài tai lời khuyên của tôi, vợ anh là đừng vào trại nữa...
Rồi Đại tướng Minh đầu hàng 11 giờ trưa. Tôi được tin chồng chết lúc 13 giờ 30 phút hôm đó tại trận cuối cùng ở đường Lê Văn Duyệt, sau khi lui khỏi Ngã Tư Bảy Hiền, Bệnh viện Vì Dân.
Hôm nay, gần đến 30 Tháng Tư cũng là ngày giỗ của chồng, tôi viết những dòng này như một lời tạ lỗi với anh, với các đồng đội chiến hữu của anh vì lúc đó tôi chỉ nghĩ được rằng, đã có lệnh buông súng, tại sao không chịu tuân theo.
Các anh còn cầm súng vì các anh còn hy vọng... còn làm được chút gì cho đất nước miền Nam của các anh, gia đình của các anh, người dân của các anh... Mà khi ấy tôi và những bà vợ lính lại trách các anh sao mà dại quá!.    NNH.Việt Nam, tháng Tư, 2013
 
Sài Gòn, tháng tư năm ấy / KD

Trong những ngày cuối tháng tư năm ấy, trên khuôn mặt người dân thị thành hiếm thấy một nụ cười, nếu có, nụ cười cũng méo xệch như thân phận của họ lúc này, tràn khắp, chỉ thấy sự hoang mang cùng cực, sự lo âu vô định, sự khắc khoải mơ hồ … Thông tin về chiến trận mỗi ngày mỗi gần thủ đô hơn, dòng người từ khắp nơi lũ lượt kéo về đây, mắt đỏ ngầu, ngấn lệ vì thiếu ngủ, vì bất đắc dĩ phải mang theo mình những câu chuyện bi thảm, mất mát trên mỗi dặm đường di tản … Đất thủ đô đã là một chiếc bè sắp chìm trước vũng xoáy của cơn lũ dữ, nhưng trước đó, nó vẫn vô tình thu hút về mình bao nhiêu khuôn mặt người ngơ ngác đang lao vào đấy như con thiêu thân …
Sài Gòn, một số rất ít người đã may mắn vượt thoát được bằng những chuyến bay vội vã, hay bằng những con thuyền đông nghẹt người chấp nhận đong đưa số phận mình trước sóng cả … Họ đi, đi mất, mang theo mất không chỉ cái tên thành phố Sài Gòn mà cả linh hồn của thành phố ấy, nơi họ rời xa …
Sài Gòn, có những căn nhà bị bẻ khóa, những cánh cửa to lớn, thâm nghiêm bị bật tung, bị mở toang cho đám dân cơ hội thị thành vào hối hả hôi của, họ khuân, họ vác, họ kéo lê, họ hì hục đẩy đi những chuẩn mực cuối cùng của sự văn minh, duy nhất chỉ họ lúc này mới có nụ cười hớn hở, hả hê thật sự, nụ cười báo hiệu một sự đổi ngôi đạo đức bắt đầu ló dạng …
Sài Gòn, thành phố không còn được bảo vệ, khi mà trên hè phố, dưới lòng đường ngổn ngang những bộ quân phục xanh, những đôi giày trận, những chiếc nón sắt, những hòm đạn rỗng … mà những người vứt bỏ chúng đang cố thu mình thật nhỏ để ẩn nấp trước cơn bão cuộc đời …
Sài Gòn, ngày 30, những tuyên thệ về “Tổ quốc, danh dự, trách nhiệm” đã bị giải trừ, đã vỡ tan như bọt bong bóng xà phòng, đã như sát muối lên vết thương chí tử cuối cùng của lương tri …  Sài Gòn đã đón chủ nhân mới dưới những họng pháo xe tăng đang nghiến xích sắt trên bãi cỏ xanh rờn của Dinh Độc Lập …
 
 
 
Bài Viết Mới Nhất
Trường Bộ Binh Thủ Đức- Nguyễn Thừa B́nh | Trái Táo diễn đọc
Việt Nam, ‘bước ra đường là đụng quán nhậu’
Thơ - Văn - Chuyện
T́nh Muộn Cao Niên
LỄ TẠ ƠN/ Tạ Ơn Nguời / Tạ Ơn Đời
TRƯỜNG BỘ BINH THỦ ĐỨC
C̣n thân gió cát / Trạch Gầm
» Đọc thêm Thơ-Văn-Chuyện
Thông báo
Hệ thống đo lường Hoa Kỳ
Lễ Tạ Ơn/ Vài hàng ân t́nh
Túc-cầu Asiad 18 th. / ChinhTam Nguyen
Lên tiếng Bóng Đá
» Đọc thêm Thông Báo
Chuyện Cười
Nam Bắc T́nh Người
Tiền/ Bạc / Dollar
Về Hưu
Đùa cho hết đời
» Đọc thêm Chuyện Cười
Kiến thức
[02] Mănh sư Nguyễn Mạnh Tường - Trần Thúc Vũ
[01] Mănh sư Nguyễn Mạnh Tường - Trần Thúc Vũ
[08] Liên đoàn 51 Tác chiến -Trương Văn Vinh (Rút binh END)
[07] Liên đoàn 51 Tác chiến -Trương Văn Vinh (Rút binh)
» Đọc thêm Kiến Thức
Sức Khỏe
Aspirin, Viên Thuốc Đa Dụng
Lời nói thật của một bác sĩ.
Nghèo Đói / Nam Cao
Đậu Nành và Sức Khỏe
» Đọc thêm Sức Khoẻ
World Cup 2014
 
Quư vị có thể gửi bài viết, h́nh ảnh bằng cách gửi qua mẫu form » xin nhấn vào đây
Hoặc email đến Trang Đức Nguyễn 412
trangdnguyen1@hotmail.com
Khăn Vàng 973

 Copyright © 2018 Khan Vang 973. All rights reserved.
1G0M