New Page 1
“Hoa trắng Thôi Cài trên áo tím”
 

Một cuộc  tình có  đoạn  kết ….(TĐ)   đau thương   .
Tác giả: “Hoa trắng Thôi Cài trên áo tím” đã ra đi
Nhà thơ, soạn giả cải lương Kiên Giang (Hà Huy Hà) sau cơn bệnh  đã trút hơi thở cuối cùng vào lúc 6g30 sáng nay 31/10/2014, tại Sài gòn
Nhà thơ Kiên Giang tên thật là Trương Khương Trinh, sinh ngày 17.2.1929 tại làng Đông Thái, huyện An Biên, tỉnh Rạch Giá. Năm 17 tuổi (1946), đã có dịp tiếp xúc và gần gũi với nhà thơ Nguyễn Bính tại Rạch Giá và tôn Nguyễn Bính là thầy dạy làm thơ của mình (bài thơ Tiền và lá của ông chịu ảnh hưởng rõ nét của Nguyễn Bính).
Sau này, ông làm thơ lấy bút danh là Kiên Giang (bài thơ nổi tiếng của Kiên Giang là Hoa trắng Thôi Cài lên áo tím được nhạc sĩ Huỳnh Anh phổ nhạc).
Ông còn là một soạn giả cải lương nổi tiếng với bút danh Hà Huy Hà, cùng thời với Năm Châu, Viễn Châu và được coi là thầy của cặp soạn giả Hà Triều - Hoa Phượng.
Những vở cải lương mang dấu ấn Hà Huy Hà là Áo cưới trước cổng chùa, Người vợ không bao giờ cưới (vở này đã đưa cô đào Thanh Nga đoạt giải Thanh Tâm năm 1958). Ngoài làm thơ, soạn kịch bản cải lương, Kiên Giang còn là ký giả kịch trường của nhiều tờ báo lớn ở Sài Gòn trước 1975 như: Tiếng chuông, Tiếng dội, Lập trường, Điện tín…Ông từng bị tù vì là một trong những người tổ chức Ngày ký giả ăn mày, phản  đối Luật báo chí sửa đổi của chính quyền Sài Gòn năm 1974.
Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa cháy quê hương
Khói bom che lấp chân trời cũ
Che khuất người thương nóc giáo đường

Mười năm trước em còn đi học
Áo tím điểm tô đời nữ sinh
Hoa trắng cài duyên trên áo tím 
Em là cô gái tuổi băng trinh

Quen biết nhau qua tình lối xóm
Cổng trường đối diện ngó lầu chuông 
Mỗi lần chúa nhật em xem lễ
Anh học bài ôn trước cổng trường

Thuở ấy anh hiền và nhát quá
Nép mình bên gác thánh lầu chuông 
Để nghe khe khẽ lời em nguyện
Thơ thẩn chờ em trước thánh đường

Mỗi lần tan lễ, chuông ngừng đổ
Hai bóng cùng đi một lối về
E lệ em cầu kinh nho nhỏ
Thẹn thùng, anh đứng lại không đi
Sau mười năm lẻ anh thôi học
Nức nở chuông trường buổi biệt ly
Rộn rã từng hồi, chuông xóm đạo
Tiễn nàng áo tím bước vu quy

Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ 
Chiếc áo tang liệm khối tuyệt tình!
Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Vẫn còn ấp ủ mộng băng trinh

Em lên xe cưới về quê chồng 
Dù cách đò ngang cách mấy sông
Vẫn nhớ bóng vang thời áo tím 
Nên tình thơ ủ kín trong lòng

Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
Giữ tà áo tím, màu hoa trắng
Giữ cả trường xưa, nóc giáo đường

Giặc chiếm lầu chuông xây gác súng
Súng gầm rung đổ gạch nhà thờ
Anh gom gạch đổ, xây tường lủng
Chiếm lại lầu chuông, giết kẻ thù

Nhưng rồi người bạn trang lứa ấy
Đã chết hiên ngang dưới bóng cờ
Chuông đổ ngân vang lời tiễn biệt
Tiễn anh ra khỏi cổng nhà thờ

Hoa trắng thôi cài trên áo tím 
Mà cài trên nắp áo quan tài
Điểm tô công trận bằng hoa trắng
Hoa tuổi học trò, mờ thắm tươi

Xe tang đã khuất nẻo đời
Chuông nhà thờ khóc đưa người ngàn thu
Từ đây tóc rũ khăn sô
Em cài hoa trắng lên mồ người xưa.
Nhà thơ Kiên Giang và hồi ức Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Năm 17 tuổi tôi từ Sài Gòn về Cần Thơ học lớp đệ nhị (lớp 11 bây giờ) ở Trường trung học tư thục Nam Hưng. Chủ nhật mỗi tuần "những nhà báo học trò" chúng tôi tụ tập trong vườn xoài xanh um để thực hiện số báo viết bằng tay. Trường Nam Hưng có ra tờ báo học trò lấy tên Ngày Xanh để trao đổi với tờ Thắm của Trường trung học Ba Sắc. Tôi biên tập và trình bày, còn "cô ấy" thì chép bài vở vì chữ cô ấy rất đẹp. Đó là T.NH., cô bạn cùng lớp có mái tóc dài buông xõa ôm kín bờ vai. Nàng theo đạo Thiên Chúa, tôi ngoại đạo nhưng vẫn "rình" trước cổng nhà thờ mỗi sáng chủ nhật để được "tháp tùng" nàng trên đường đi lễ về... "Yêu nhau" chỉ có vậy, ngoài những cái liếc mắt và nụ cưởi thẹn thùng, e ấp tuyệt nhiên chúng tôi chẳng "trao đổi" gì thêm nữa, quả là "tình trong như đã, mặt ngòai còn e".
Rồi cuộc kháng chiến suốt 9 năm nổ ra (1945-1954), việc học chúng tôi gián đoạn, trường lớp tan tác... Tôi tham gia kháng chiến và lập gia đình trong giai đoạn này. Điều xót xa (sau này tôi mới biết) là T.NH. vẫn âm thầm chờ đợi tôi và quyết gặp tôi một lần (vào năm 1955) rồi mới lấy chồng. Tôi làm bài thơ Hoa trắng thôi cài trên áo tím tại Bến Tre năm 1958, đoạn kết có những câu: "Ba năm sau chiếc xe hoa cũ. Chở áo tím về trong áo quan. Chuông đạo ngân vang hồi vĩnh biệt. Khi anh ngồi kết vòng hoa tang...".  Tôi đã "cho" người mình thầm yêu phải chết để mối tình kia còn nguyên vẹn là của riêng mình.
Tuy nhiên, sau đó tôi lại tình cờ gặp T.NH. (lúc này đã có chồng) tại Sóc Trăng. Sau cuộc gặp gỡ đó, chẳng hiểu tại sao tôi lại muốn mình (người bạn trai trong bài thơ) chết để bảo vệ quê hương: "Nhưng rồi người bạn đồng trang lứa. Đã chết hiên ngang dưới bóng cờ. Chuông đổ ban chiều em nức nở. Tiễn anh ra khỏi cổng nhà thờ...". Tôi đã sửa đoạn kết là như thế ở Hàng Xanh (Gia Định) có lẽ là ghen ngầm! Có lần tôi thú thật với bà xã cái "ấn tượng" của sắc hoa màu trắng và màu áo tím. Từ đó... không còn màu tím trong tủ áo nhà tôi nữa.
Thơ là thế, chứ thực sự thì... chẳng có ai chết cả! Năm 1977, tôi và T.NH. lại có dịp gặp nhau ở Cần Thơ. 33năm đã trôi qua cả hai đầu ai cũng bạc, không nhắc nhở những kỉ niệm tuổi học trò ở Trường Nam Hưng, nhưng tự trong sâu thẳm tâm hồn chúng tôi vẫn trân trọng mối tình thầm kín mà tuyệt đẹp.
Đầu năm 1999, Hãng phim Truyền hình TP.HCM (TFS) có về Cần Thơ thực hiện một vài cảnh quay cho phim "Chiếc Giỏ Đời Người", chúng tôi có đến nhà T.NH. để mời ra quay cảnh trước nhà thờ chính tòa. Ngôi nhà đóng cửa lặng ngắt, người hàng xóm cho hay T.NH. đã qua đời năm 1998. Tôi quá xúc động xót xa. Nghe nói tang gia có nhắn tin cho tôi nhưng tiếc là tôi không nhận được để tiễn biệt nàng lần cuối thật sự chứ không là tưởng tượng (như trong bài thơ). Sáng hôm sau, tôi cùng con gái T.NH. vào nghĩa trang viếng mộ cố nhân. "Người xưa" chỉ còn trên di ảnh... Còn đứa con gái của T.NH. đang đứng bên tôi thì lại giống người của 55 năm về trước đến lạ lùng. Phải chăng là vượt thời gian người bạn gái ấy vẫn sống mãi trong tôi và trong Hoa trắng thôi cài trên áo tím
 Nt Hồ Văn Trai chuyển / Trang Nhà Khăn Vàng 973


 
 
 
 
 
 
Bài Viết Mới Nhất
Trường Bộ Binh Thủ Đức- Nguyễn Thừa B́nh | Trái Táo diễn đọc
Việt Nam, ‘bước ra đường là đụng quán nhậu’
Thơ - Văn - Chuyện
T́nh Muộn Cao Niên
LỄ TẠ ƠN/ Tạ Ơn Nguời / Tạ Ơn Đời
TRƯỜNG BỘ BINH THỦ ĐỨC
C̣n thân gió cát / Trạch Gầm
» Đọc thêm Thơ-Văn-Chuyện
Thông báo
Hệ thống đo lường Hoa Kỳ
Lễ Tạ Ơn/ Vài hàng ân t́nh
Túc-cầu Asiad 18 th. / ChinhTam Nguyen
Lên tiếng Bóng Đá
» Đọc thêm Thông Báo
Chuyện Cười
Nam Bắc T́nh Người
Tiền/ Bạc / Dollar
Về Hưu
Đùa cho hết đời
» Đọc thêm Chuyện Cười
Kiến thức
[02] Mănh sư Nguyễn Mạnh Tường - Trần Thúc Vũ
[01] Mănh sư Nguyễn Mạnh Tường - Trần Thúc Vũ
[08] Liên đoàn 51 Tác chiến -Trương Văn Vinh (Rút binh END)
[07] Liên đoàn 51 Tác chiến -Trương Văn Vinh (Rút binh)
» Đọc thêm Kiến Thức
Sức Khỏe
Aspirin, Viên Thuốc Đa Dụng
Lời nói thật của một bác sĩ.
Nghèo Đói / Nam Cao
Đậu Nành và Sức Khỏe
» Đọc thêm Sức Khoẻ
World Cup 2014
 
Quư vị có thể gửi bài viết, h́nh ảnh bằng cách gửi qua mẫu form » xin nhấn vào đây
Hoặc email đến Trang Đức Nguyễn 412
trangdnguyen1@hotmail.com
Khăn Vàng 973

 Copyright © 2018 Khan Vang 973. All rights reserved.
6G0M