New Page 1
Đại Học Stanford , “Chuyện có thật : Tấm Ḷng”

Đức Năng Thắng Số
Không cần gửi tiền trong ngân hàng thế gian,
mà nên gởi Phước Đức trong ngân hàng vô tận .

NVT 28/6/2014

Chuyện gì tốt, làm được ta cứ việc làm
Đừng suy nghĩ , đừng nghĩ ngợi, đừng đòi hòi
Tay trái làm, tay phải không cần phải biết
Đừng sợ người, sẽ lừa đảo hay lợi dụng.
Cho cả tấm lòng, nhận được cả tấm lòng .

Trang Nhà Khăn Vàng 973

 Herbert Hoover và Ignacy Jan Paderewski  ( Phần Việt Ngữ)

Có một cậu học sinh 18 tuổi đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Cậu ta là một đứa trẻ mồ côi, và cậu ta không biết đi nơi đâu để kiếm ra tiền. Thế là anh chàng này bèn nảy ra một sáng kiến. Cậu ta cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.
Họ tìm đến người nghệ sĩ dương cầm đại tài Ignacy J Paderewski. Người quản lý của Paderewski yêu cầu một khoản phí bảo đảm $2,000 để cho ông ấy được biểu diễn. Sau khi họ thỏa thuận xong, hai người sinh viên ấy bắt tay ngay vào công việc chuẩn bị để cho buổi trình diễn được thành công.
Ngày trọng đại ấy cuối cùng đã đến. Paderewski đã trình diễn tại Stanford. Thế nhưng không may là vé vẫn chưa được bán hết. Sau khi tổng kết số tiền bán vé lại, họ chỉ có được $1,600. Quá thất vọng, họ đến chỗ ở của Paderewski để trình bày hoàn cảnh của mình. Hai người sinh viên ấy đưa Paderewski toàn bộ số tiền bán vé, cùng với 1 check nợ $400, và hứa rằng họ sẽ trả số nợ ấy sớm nhất có thể.
“Không,” Paderewski nói. “Cái này không thể nào chấp nhận được.” Ông ta xé tờ check, trả lại $1,600 cho hai chàng thanh niên và nói: “Ðây là 1,600 đô, sau khi trừ hết tất cả các chi phí cho buổi biểu diễn thì còn bao nhiêu các cậu cứ giữ lấy cho việc học. Còn dư bao nhiêu thì hãy đưa cho tôi.” Hai cậu sinh viên ấy vô cùng bất ngờ, xúc động cảm ơn Paderewski...
Ðây chỉ là một việc làm nhỏ, nhưng đã chứng minh được nhân cách tuyệt vời của Paderewski.
Tại sao ông ấy có thể giúp hai người mà ông ấy thậm chí không hề quen biết. Chúng ta tất cả đều đã bắt gặp những tình huống như vậy trong cuộc sống của mình. Và hầu hết chúng ta đều nghĩ: “Nếu chúng ta giúp họ, chúng ta sẽ được gì?” 
Thế nhưng, những người vĩ đại họ lại nghĩ khác: “Giả sử chúng ta không giúp họ, điều gì sẽ xảy ra với những con người đang gặp khó khăn ấy?” Họ không mong đợi sự đền đáp, họ làm chỉ vì họ nghĩ đó là việc nên làm, vậy thôi.
Người nghệ sĩ dương cầm tốt bụng Paderewski hôm nào sau này trở thành thủ tướng của Ba Lan. Ông ấy là một vị lãnh đạo tài năng. Thế nhưng không may chiến tranh thế giới nổ ra, và đất nước của ông bị tàn phá nặng nề. Có hơn một triệu rưỡi người Ba Lan đang bị chết đói, và bây giờ chính phủ của ông không còn tiền để có thể nuôi sống họ được nữa. Paderewski không biết đi đâu để tìm sự giúp đỡ. Ông ta bèn đến Cơ Quan Cứu Trợ Lương Thực Hoa Kỳ để nhờ sự trợ giúp.
Người đứng đầu cơ quan đó chính là Herbert Hoover, người sau này trở thành tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Ông Hoover đồng ý giúp đỡ và nhanh chóng gửi hàng tấn lương thực để cứu giúp những người Ba Lan đang bị đói khát ấy.
Thảm họa cuối cùng cũng đã được ngăn chặn. Thủ Tướng Paderewski lúc bấy giờ mới cảm thấy nhẹ nhõm. Ông bèn quyết định đi sang Mỹ để tự mình cảm ơn ông Hoover vì cử chỉ cao quý của ông ấy đã giúp đỡ người dân Ba Lan trong những lúc khó khăn. Thế nhưng khi Paderewski chuẩn bị nói câu cảm ơn thì ông Hoover vội cắt ngang và nói: “Ngài không cần phải cảm ơn tôi đâu, thưa ngài thủ tướng. Có lẽ ngài không còn nhớ, nhưng vài năm trước, ngài có giúp đỡ hai cậu sinh viên trẻ tuổi ở bên Mỹ được tiếp tục đi học, và tôi là một trong hai chàng sinh viên đó đấy.”

Bạn cho đi thứ gì .Bạn sẽ nhận lại tương tự. BN

Herbert Hoover and  Ignacy Jan Paderewski  ( Phần Anh Ngữ)
Herbert Hoover was born on August 10, 1874, in West Branch, Iowa. Both of his parents were Quakers. His father, Jessie Hoover, died in 1880 and his mother, Hulda Randall (Minthorn) Hoover, passed away in 1884, leaving Hoover an orphan at the age of nine. Hoover lived with various relatives until he entered Stanford University in 1891, the very year that it was founded. He earned his way through four years of college working at various jobs on and off campus.
As one of his extracurricular entrepreneurial ventures, in 1892 Hoover and a couple of his friends decided to bring entertainers to campus. They heard that Ignacy Jan Paderewski, the famous Polish pianist, would be touring through California, and so they persuaded him to give a concert on the Palo Alto campus of Stanford. An agreement was reached, contracts were signed, the concert was scheduled, and the young entrepreneurs set about selling tickets with the hope/expectation of being able to cover their tuition costs for the semester with the proceeds.
What the new concert promoters failed to notice was that the concert was scheduled during the University’s Spring Break, so many of the faculty and most of the students were not on campus the day the concert was scheduled. Ticket sales were abysmal. Paderewski had agreed to perform for about $2000, which was substantially less than he would normally charge for a performance. They had sold tickets totally only about $1600. So, the day before the concert, the Hoover and his two associates asked to meet with Paderewski. They explained their situation to him, told him that they would give him the entire $1600, and promised to pay him the remaining $400 as soon as they could raise it from other concerts. Paderewski, who was known for his rather gruff demeanor, looked the young men in the eyes, and told them that would not be acceptable to him. Then they notice bit of a twinkle in his eye, and he said to them that they should keep enough money to cover their expenses for producing the concert and to cover their tuition for the semester. He would take whatever money remained as payment in full for his performance. The young men were stunned and grateful, and thanked him profusely.
As you can imagine, Hoover and his friends were greatly relieved. They learned from this lesson, and became much better event planners and more carefully organized the timing of future events, building in a slush fund from successful events to cover the cost of those events that did not fully cover their costs. In 1985 Hoover graduated from Stanford University with a degree in geology. 
In 1914 World War I broke out. An odd phrase that – to say that war broke out, like a zit on a teen agers face, like a convict from prison. But by 1914 the world was in the midst of World War I. At the beginning of the war, Hoover was working in Belgium to help organize the return of United States citizens back to America from Europe, and then to help organize the distribution of food to war victims. In 1917 the United States entered the war, and President Woodrow Wilson appointed Hoover to head the U.S. Food Administration, the agency for the administration of the allies’ food reserves.
World War I officially ended on November 11, 1918. Hostilities can be officially declared ended on a specific date, but the effects of hostilities carry on well into the future. By 1919 millions of children in Poland were starving. The newly formed government of Poland had no resources with which it could buy food. Desperate to help his people, the Prime Minister of Poland, Ignacy Jan Paderewski, turned to the United States Food and Relief Administration for help. The request was sent to Herbert Hoover, as head the agency. Hoover was a Quaker and a generous man. He coordinated the transport and shipment of tons of food to help feed the Polish people until the next year’s crops could be planted and harvested.
On his next trip to the United States, Paderewski, the Prime Minister of Poland, sought out the head of the Food and Relief Administration, to express his personal gratitude and that of his nation. When Paderewski began to thank Hoover, Hoover stopped him and said, “Mr. Prime Minister, I am the one who should be thanking you. You may not remember this, but several years ago you gave a concert in Palo Alto, California. The young men who organized the concert could not afford to pay you from their ticket sales, and you generously forgave then the debt, helping them to work their way through college. I was one of those young men.”What goes around comes around.  NT NQĐ chuyển
 
 
 
Bài Viết Mới Nhất
Trường Bộ Binh Thủ Đức- Nguyễn Thừa B́nh | Trái Táo diễn đọc
Việt Nam, ‘bước ra đường là đụng quán nhậu’
Thơ - Văn - Chuyện
T́nh Muộn Cao Niên
LỄ TẠ ƠN/ Tạ Ơn Nguời / Tạ Ơn Đời
TRƯỜNG BỘ BINH THỦ ĐỨC
C̣n thân gió cát / Trạch Gầm
» Đọc thêm Thơ-Văn-Chuyện
Thông báo
Hệ thống đo lường Hoa Kỳ
Lễ Tạ Ơn/ Vài hàng ân t́nh
Túc-cầu Asiad 18 th. / ChinhTam Nguyen
Lên tiếng Bóng Đá
» Đọc thêm Thông Báo
Chuyện Cười
Nam Bắc T́nh Người
Tiền/ Bạc / Dollar
Về Hưu
Đùa cho hết đời
» Đọc thêm Chuyện Cười
Kiến thức
[02] Mănh sư Nguyễn Mạnh Tường - Trần Thúc Vũ
[01] Mănh sư Nguyễn Mạnh Tường - Trần Thúc Vũ
[08] Liên đoàn 51 Tác chiến -Trương Văn Vinh (Rút binh END)
[07] Liên đoàn 51 Tác chiến -Trương Văn Vinh (Rút binh)
» Đọc thêm Kiến Thức
Sức Khỏe
Aspirin, Viên Thuốc Đa Dụng
Lời nói thật của một bác sĩ.
Nghèo Đói / Nam Cao
Đậu Nành và Sức Khỏe
» Đọc thêm Sức Khoẻ
World Cup 2014
 
Quư vị có thể gửi bài viết, h́nh ảnh bằng cách gửi qua mẫu form » xin nhấn vào đây
Hoặc email đến Trang Đức Nguyễn 412
trangdnguyen1@hotmail.com
Khăn Vàng 973

 Copyright © 2018 Khan Vang 973. All rights reserved.
3G0M