New Page 1
Miếng chả cá chiên/Hà Duy Phương


Đâu xa mới có Thiên đường
Đâu xa mới thấy ,lòng người yêu thương
Một phút mở rộng cõi lòng
Tiếng cười người khác, ta thời vui lây
Thiên đường luôn cạnh bên ta
Thiên đường chính thật, tình yêu con người
Minh Tâm Trang Đức Nguyễn 412

Miếng chả cá chiên
Tôi đến đây lần đầu, nơi Mai sống và làm việc. Mưa dầm suốt đêm qua cho đến hết cả buổi sáng nay, Phú Quốc ướt sũng. Lang thang chở nhau ra phố, tôi và Mai ghé mua mấy món đồ ăn vặt rồi tìm quán cà phê. Tôi lóng ngóng không nhớ đường, chở Mai chạy lạc. Mà, cũng không hẳn là lạc bởi Mai biết đường, chúng tôi cứ vô tư ghé bất kỳ quán cafe nào thấy thích…
Hai đứa gọi cà phê rồi hí hửng nhằm vào bịch chả cá nóng hổi vừa mua bên chợ. Bỗng có con bé bán khoai ghé đến mời mua. Nó cứ í ới mãi “Dì ơi, mua khoai đi dì! Mua dùm con đi dì!”. Nhớ đến ở nhà còn cả rổ khoai Mai mới mua hôm qua, tôi đáp lời nó mà không ngẩng lên “Dì không mua đâu con!”. Con bé vẫn cứ lì lợm ghé sát mời. Mai bực mình định gắt, kêu nó đi chỗ khác thì tôi vội ngăn lại.
Tôi ngước nhìn con bé với miếng chả cá vừa định ăn trên tay. Tôi chưa kịp nói gì thì con bé đã liến thoắng “Dì ơi, dì ăn cái cục gì ngon quá vậy dì?”. Nhìn ánh mắt thơ ngây, thèm thuồng của nó, tôi chạnh lòng bật cười “Con há miệng ra! Thử xem có biết là gì không?”. Con bé bẽn lẽn cười há miệng, tôi đút luôn cho nó. “Ôi ngon quá dì ơi!”. “Ừ, chả cá… Con thích không?”. Tôi kéo ghế kêu nó ngồi cùng ăn cho vui. Trố mắt nhìn tôi rồi nhìn con bé, Mai im lặng không nói gì. Tôi bảo con bé cứ ăn tự nhiên.
Một hồi, tôi hỏi nó “Rổ khoai này con bán tất cả bao nhiêu?”. Con bé bảo 50 ngàn. Không do dự, lấy tờ 100 ngàn nhét vào túi áo nó, tôi nói “Coi như dì mua hết rổ khoai dùm con ha! Cái con đang ăn là chả cá chiên, có bán bên chợ, cũng không mắc. Con ăn xong, xách bịch chả cá này theo, rồi đi bán tiếp hoặc mang khoai chia cho các bạn đang đói, tùy con. Con có thể đi chơi hoặc về nhà sớm nghỉ ngơi một bữa nhé!”… Con bé thoáng ngần ngừ vì ngạc nhiên, rồi nó cười toe toét, vừa lấm lét nhìn Mai vừa nói “Dạ, con cảm ơn dì!”… Con bé rời đi ngay sau đó, vừa đi tay vừa bóc chả cá ăn. Tôi đùa với theo “Bé ơi, con ăn cái cục gì ngon quá vậy con?”, đúng cái câu nó đã hỏi tôi. Nó quay lại nhìn tôi cười khúc khích…
Con bé đi khỏi, Mai vặn vẹo tôi “Trời ơi, chị ơi! Giúp làm sao hết? Tụi bán rong đầy ra đó, mà ranh ma lắm!”. “Thôi, kệ! Thấy tội nghiệp quá!”. Mai ấm ức “Rồi, cho nó luôn bịch chả cá, giờ hai đứa mình ăn gì?”. Tôi bật cười “Lát ghé chợ mua bịch khác, tối về ăn tiếp cũng được mà! Giờ mình uống cà phê thôi!”…
Như chưa bao giờ ly cà phê bỗng ngon như thế, tôi cứ nghĩ về con bé.. Nó dễ thương và tội nghiệp quá! Tôi không giúp gì được cho nó, tôi cũng không dám nghĩ mình có thể làm được điều gì lớn lao; mà tôi chỉ nghĩ được đơn giản rằng: Tôi biết con bé vui, rất vui; và ít ra trong cái ký ức tuổi thơ ảm đạm của nó, hôm nay, đã có ít nhất một niềm vui ấm áp tình người…
 
Bài Viết Mới Nhất
Sức Mấy ......... Nguyễn chính Tâm
TÚP LỀU LƯ TƯỞNG / Vũ Thu Yến
Thơ - Văn - Chuyện
TÚP LỀU LƯ TƯỞNG / Vũ Thu Yến
“Vợ Giả”/ Kim Lê
MỐI T̀NH XƯA Nguyễn Minh Ngọc Hà
Tháng tám em về
» Đọc thêm Thơ-Văn-Chuyện
Thông báo
Túc-cầu Asiad 18 th. / ChinhTam Nguyen
Lên tiếng Bóng Đá
Họp-mặt Vui-vẻ Thành-công ChinhTam Nguyen
BÁO CÁO CÔNG KHAI TÀI CHÍNH:
» Đọc thêm Thông Báo
Chuyện Cười
Sức Mấy ......... Nguyễn chính Tâm
Vợ chồng vui cuối tuần/VV
VN Tân Từ-điển Học và Hôn
Ca-Dao thời "Hại-Điện" Hiện-Đại(2) / ChinhTam Nguyen
» Đọc thêm Chuyện Cười
Kiến thức
NẾU MỘT MAI / Peter Lư
Những việc làm được trả lương cao nhất ở Mỹ
Lính Việt Nam Cộng Ḥa
Chiến Sĩ Cộng Ḥa / Thơ Hà Sa
» Đọc thêm Kiến Thức
Sức Khỏe
Aspirin, Viên Thuốc Đa Dụng
Lời nói thật của một bác sĩ.
Nghèo Đói / Nam Cao
Đậu Nành và Sức Khỏe
» Đọc thêm Sức Khoẻ
World Cup 2014
 
Quư vị có thể gửi bài viết, h́nh ảnh bằng cách gửi qua mẫu form » xin nhấn vào đây
Hoặc email đến Trang Đức Nguyễn 412
trangdnguyen1@hotmail.com
Khăn Vàng 973

 Copyright © 2018 Khan Vang 973. All rights reserved.
3G0M