New Page 1
THÓI QUEN !

THÓI QUEN !
 Nhà tôi ở không xa bến-xe lắm, xe-ôm hay xích-lô cũng là 20 ngàn, cái giá "bất thành-văn" này tôi biết quá rõ, tay nào "hét-giá" 3, 4 chục hay bao-nhiêu chăng nữa, tôi cũng chỉ trả 2 chục ngàn là đi tuốt, ít ai từ-chối, mà từ-chối tôi vẫy xe khác.
 Tối hôm-đó Chủ-nhật, vừa bước ra khỏi bến-xe thì 1 xích-lô trờ tới, tôi hỏi, về chỗ đó bao-nhiêu ?
 - Dạ thưa 10 ngàn !
Ah ! Tay xích-lô này chắc mới "ra-lò", tôi nghĩ thế, nên mới ko biết giá ? Tuy-nhiên vẫn theo "thói-quen" (vì họ cũng thường có "thói-quen" cho giá để khách trả mà ?), tôi nói:
- 5 ngàn, đi không ?
Một tiếng "Dạ" rất nhỏ ! Khi xuống xe, móc tiền trả, có sẵn tờ 5 ngàn, tôi đưa để Bác-tài khỏi mất-công thối-lại. Đưa tiền xong rồi, tôi mới ngước nhìn, Oh ! T. kìa, cậu học-trò lớp 11 của tôi đang dạy đây mà !
- Trời, Em hả T, sao ko nói Cô ?
- Dạ, Em nhận-ra Cô ngay từ lúc Cô bước ra khỏi bến-xe !
Trời ui, tại T mặc cái áo cũ dài-tay lại đội cái mũ rộng-vành lụp-xụp khiến tôi ko nhận-ra cậu học-trò của mình ! T là đứa ngoan và học giỏi nhất lớp, nhưng nhà quá nghèo, nên những sinh-hoạt trong lớp phải đóng tiền, Em không thể tham-gia ! T bỏ 5 ngàn vào túi áo, lí-nhí "Em chào Cô ạ", rồi vội-vã đạp xe đi mất, dường-như Em cũng lúng-túng giống như tôi...
Tôi nhìn theo chưng-hửng thẫn-thờ ! Bước vào nhà, tôi ngồi vật xuống ghế... vô-cùng ân-hận ! Sao mình tệ đến thế, 10 ngàn là rẻ lắm rồi còn trả-giá chi ? Mà chắc T vì nhận-ra Cô-giáo của mình nên mới nói giá "đặc-biệt" đó, chứ đâu phải Em ko biết giá cuốc-xe ? Mong Em sáng-mai lên lớp sẽ ko kể các bạn chuyện tối nay, nghe T ! Mà Em ko kể tôi cũng chẳng mặt-mũi nào ngó Em, ngó các em học-trò lớp 11A3 thân-yêu của tôi ! Tự nhiên 2 dòng nước mắt tôi chảy ra hồi nào ko hay...
T ơi ! Tha-lỗi Cô nhé ! Cô-giáo H.
Cám-ơn Cô-giáo H đã tâm-sự rất thành-thật ! Suy cho cùng "Bác-tài" hôm-đó nếu ko phải là cậu học-trò gặp mặt hàng-ngày ở Trường thì cũng vẫn đáng-thương ! Tất-cả những Bác-tài "vô-danh", ko quen-biết, tối-khuya còn lặn-lội kiếm tiền đều đáng-thương cả ! Một bài-học đáng suy-ngẫm cho chúng ta, đôi-khi vì thói quen, hay trả-giá, kỳ-kèo quá-đáng trên những giọt mô-hôi của người lao-động nghèo-khổ !
Nguyễn Chính Tâm
 
Bài Viết Mới Nhất
Ngự Măi Trong Tim/TÂM HUYẾT
CÁI CHO NHÂN ÁI/CHIẾC ÁO
Thơ - Văn - Chuyện
Ngự Măi Trong Tim/TÂM HUYẾT
CÁI CHO NHÂN ÁI/CHIẾC ÁO
SÔNG BẾN HẢI CHIA ĐÔI T̀NH MẪU TỬ
Tôi và Sài G̣n
» Đọc thêm Thơ-Văn-Chuyện
Thông báo
Phân ưu cùng Gia đ́nh CốHT Nguyễn Thanh Sơn
PHONG LAN / Mùng 8 Tháng 3.
Ngày 8 tháng 3
Bạn tôi, sau cuộc chiến
» Đọc thêm Thông Báo
Chuyện Cười
Ăn ……với Đàn ông
Phở và…. Cơm
Vấn đáp chí lư
Mỹ đến
» Đọc thêm Chuyện Cười
Kiến thức
HỌC VƠ VIỆT (VOVINAM) LÀ YÊU NƯỚC VIỆT, ĐÚNG SAI??
Vovinam Việt-Võ-Đạo (ở Pháp)
Bài thơ cho nước
Lời Dân Muốn Nói
» Đọc thêm Kiến Thức
Sức Khỏe
Thờ Ơ, Chủ Quan Và Sức Khỏe
Tuổi Ǵa /BS Nguyễn Ư Đức
V́ sao ngày càng nhiều người Nhật thọ trên 100 tuổi?
NGHIỆN RƯỢU / Norman Pham
» Đọc thêm Sức Khoẻ
World Cup 2014
 
Quư vị có thể gửi bài viết, h́nh ảnh bằng cách gửi qua mẫu form » xin nhấn vào đây
Hoặc email đến Trang Đức Nguyễn 412
trangdnguyen1@hotmail.com
Khăn Vàng 973

 Copyright © 2018 Khan Vang 973. All rights reserved.
1G0M