New Page 1
Tôi đi làm Từ-Thiện ở Thủ-đô Hà-Nội

Tôi đi làm Từ-Thiện ở Thủ-đô Hà-Nội
Mẹ tôi mất tại California, Hoa-kỳ ngày 29-10-2006 Mặc-dù Gia-đình không muốn nhận Vòng-hoa và Phúng-điếu
Nhưng vẫn có 64 Vòng và gần 4 ngàn đô Kể cả hơn 5 triệu đồng do vợ-chồng Cô-em mang sang (những đồng-nghiệp VN hay tin, đã đóng-góp kịp trước-khi họ đi)
Vì đã mua sẵn cái "Package" trọn-gói, nên Đám không tốn-kém gì nhiều ! Chúng tôi "lúng-túng" không biết phải làm-sao với Số-tiền ? Bố cũng rất do-dự... mãi khoảng 3 tuần sau mới quyết-định bảo tôi về VN làm Lễ Phát-Tang cho Mẹ và làm Từ-thiện cho hết tiền Phúng-điếu...
Họ-hàng Nội-Ngoại ở SG và Hanoi đều đông,
Tôi về SG trước, sau Lễ Phát-Tang bay ngay ra HN làm tương-tự, rồi lo tới chuyện Từ-thiện, xong vào SG tiếp-tục làm Từ-thiện cho hết tới đồng cuối-cùng và về lại Mỹ (chuyến "hồi-hương" bận-rộn hết 20 ngày).
Trở-về Cali kịp dự cúng Tuần-Thất Thứ 6 và Thứ 7 của Mẹ
Cái chuyện "Làm Từ-Thiện ở SG và các Tỉnh Miền-Nam" thì quá quen-thuộc rồi, và cũng chẳng có gì đáng nói lắm, nhưng ở Hanoi, thì đây là lần đầu-tiên làm "quy-mô" như-vậy, có nhiều chi-tiết khá "đặc-biệt", khó quên !
Sở-dĩ "bận-rộn" vì tôi không nộp tiền vào các Cơ-sở Tôn-Giáo, Tổ-chức Từ-Thiện cho "khỏe-re", mà tất-cả đều "Tay-trao-Tay" đến tận từng Người-nhận !
Phát-tang xong hôm-trước thì sáng hôm-sau, tiến-hành ngay công-việc, đổi sẵn toàn những tờ 100 ngàn (100 là con-số "đẹp", đã suy-nghĩ cân-nhắc thật kỹ, là vừa-phải và phù-hợp nhất : "không nhiều, không ít", nếu 200 ngàn thì "giảm mất phân-nửa" số Người-nhận, nếu 50 ngàn thì công-việc sẽ tăng gấp-đôi, không đủ thời-gian !)
Kiếm 1 người Xe-Thồ (trong Nam gọi Xe-Ôm), có-vẻ nhanh-nhẹn và mặt-mũi không đến-nỗi "Gấu" (= "Có-Ngầu"). Thuê xe nguyên ngày + đổ xăng (đầy bình, lúc khởi-hành, lúc chấm-dứt) và bao ăn trưa luôn !
Từ lâu tôi đã "nghe danh" Hanoi có những "Chợ Lao-Động" còn gọi "Chợ Người" (nghe buồn quá !) : đa-số gồm những Người dân nghèo từ các nơi kéo lên HN kiếm việc, họ không có chuyên-môn gì cả, đứng thành từng nhóm (có-lẽ cùng quê ?), chờ ai có bất-cứ việc gì gọi thì làm (nhưng chắc-hẳn chẳng có việc gì là nhàn-hạ sung-sướng "Good Job" cả) ! Nghĩa-là giống như mấy chú Mễ-Xì-Kân, di-dân lậu, "Không giấy-tờ hợp-lệ", đứng ngoài các Home Depot bên Mỹ ! Chỉ khác là, họ đây "Có giấy-tờ hợp-lệ", là công-dân nước CHXNCN VN đàng-hoàng, và thường có thêm mỗi người 1 quang-gánh để tiện chuyên-chở các thứ nặng mà đỡ phải mang-vác lên đầu, lên vai ! Nữ đông hơn Nam, đa-số gầy-gò ốm-yếu, có nhiều nhóm chỉ toàn Nữ !
Nhưng thật không-may, khi người Xe-Thồ chở tôi tới chợ Đồng-Xuân, nơi tập-trung đông nhất của "Lực-lượng" này, thì mới hay họ đã bị "quét sạch" để giữ vẻ "mỹ-quan" cho Thủ-đô ! Vì Hanoi vừa đăng-cai tổ-chức Hội-nghi APEC Hỏi-thăm được biết những địa-điểm mà họ (Chợ Người) hiện vẫn còn đang tập-trung ở tuốt Ngoại-ô khá xa (mặc-dù APEC Hanoi 2006 đã vừa tổ-chức xong rồi).
Tôi không nản-chí, bảo Xe-Thồ đi tìm...
Tới nơi, thấy họ đứng ngồi, tụm 5, túm 7, khá nhếch-nhác, có-vẻ ế khách ! Phải-chăng vì đứng không đúng địa-bàn cần nhiều lao-động ?
Lân-la hỏi-thăm đôi câu, rồi vào đề :
- Tôi cần nhiều người làm-việc lắm, các Em có-thể gọi cho tôi tối-đa được bao-nhiêu ?
Họ thường không quan-tâm trả-lời câu-hỏi ngay mà nhao-nhao, hăm-hở nôn-nóng hỏi lại :
- Làm công-việc gì thế hở Bác ? (Ngoài-nớ hay gọi Bác chứ không kêu Chú) - Bác trả theo ngày hay trả khoán ? - Bác cần chúng em làm cho Bác mấy ngày ?
- Công việc gì, có nặng-nhọc lắm không Bác ?
- Bác cho em bao-nhiêu 1 ngày-công ? ...
Kiên-nhẫn chờ đi kêu... rồi chờ cho họ lai-rai lề-mề đi ra... Tới khi coi-bộ không còn ai ra thêm nữa, tôi yêu-cầu họ xếp hàng 1 (ngang hay dọc cũng được) ! Họ không hiểu tại-sao phải làm vậy, nhốn-nháo hỏi đủ thứ, nên cũng hơi chậm tí... nhưng rồi cũng xong
Khi đã thành hàng,
Tôi ra-dấu cho chú Xe-Thồ đề máy, và ngay lập-tức rút tiền phát thật nhanh, mỗi người một tờ, rồi nhảy-phóc lên xe, xe rú ga phóng thiệt lẹ "biến khỏi hiện-trường" chỉ trong-vòng vài giây ...
Tới giờ thì họ mới hiểu, rõ-ràng như-thế tức-là được : "Tiền cho không biếu không" rồi (mà không tốn 1 giọt mồ-hôi) ! Tiếng reo-hò, la oai-oái sau lưng :
- Bác ơi, còn Con-em của cháu nữa, nó đang tắm không ra kịp ! vv... vv...
Họ có nói gì tôi cũng phải "chẩu" nhanh và không thể "quy-hồi", vì bao-nhiêu con-mắt bá-tánh 2 bên đường đã nhìn thấy sự-việc (trong đó có cả những thành-phần "linh-tinh lôm-côm", những kẻ thất-nghiệp ngồi lờ-đờ suốt ngày quán cà-phê "cóc") ...
Tay Xe-Thồ ngày đầu rất Ok, hiểu nhanh và làm cực tốt, rất đúng những gì tôi yêu-cầu 1-cách rất có ý-thức.
Nhưng "Chiến-thuật Bí-mật Bất-ngờ" là mỗi ngày phải đi 1 Xe-ôm khác, không cho biết nhà bà Dì, và lúc chia-tay buổi chiều luôn nói "Chào Em nhé, mai tôi về SG !"
Nhưng không phải Tay Xe-Thồ nào cũng Ok như-vậy ! Có thằng đang chạy ngừng xe lại nói, "Bác trả cháu vậy không tốt lắm, phải cho thêm nữa đi !".
Tôi rất cảnh-giác với những kẻ "nổi lòng-tham bất-chợt" như-thế ! Không dám cho xe chạy vào những đường hẻm, đường vắng và bất-chợt trả tiền, cho nghỉ sớm ! Khi chia-tay phải chọn chỗ phố-xá đông-người, lẻn ngay vào trong Chợ, nó vướng cái xe sao theo kịp ?
Có đứa cứ lải-nhải bứt-rứt lo-lắng : "Bác ơi, tiền giả là đi-tù cả-đám đấy !"
Có-lẽ nó không thể tưởng-tượng, sao lại có chuyện "Người tặng Người" vô-lý như-vậy ? ("Người lừa Người", "Người bóc-lột Người" thì "hợp-lý" và dễ hiểu hơn nhiều ?)
Những tay Xe-Ôm "phiền" như-vậy, ở Miền-Nam tôi chưa từng gặp ! Mấy ngày sau mới được biết, những người Lao-động Nhập-cư này vẫn còn lảng-vảng quanh-quẩn Chợ Đồng-Xuân khá nhiều, nhưng không dám đứng đông, mà chỉ lẻ-tẻ 1, 2 người nên khó thấy, tạm gọi là "Chợ Người Chui" ! Phải "Chui" thôi, nếu công-khai sẽ bị dẹp vì "vẻ mỹ-quan" Thủ-đô . Khi rà-tìm ra được 1 người, Cô-ta sẽ đề nghị :
- Em gọi nhiều thế chúng nó không ra đâu, nếu có Bác cùng theo Em vào Nhà-trọ, chúng nó mới tin !
Nghĩa-là họ không tin có ai mà cần nhiều Lao-động "bất-thường" như-thế, nên lười đi-bộ ra ngoài chợ Đồng-Xuân, sợ mất-công toi !?
Vào Nhà-trọ mấy lần tôi mới "ngộ" ra được vài điều : - Những Cô-gái Quê này khi lên HN kiếm việc, thường phải cần 1 chỗ Trọ, và họ giao-phó tất-cả tiền-bạc cho Chủ giữ dùm, khi-nào về Quê thì Chủ-Trọ mới đưa (vì tối họ ngủ chung-chạ như... "cá-mòi", giữ tiền trên người không tiện !). Không những vậy, Chủ-Trọ còn là "Manager" quản-lý tất-cả mọi chuyện, thương-lượng giá-cả tùy công-việc nặng-nhẹ với khách dùm cho họ luôn, và quan-trọng nhất là có quyền cắt-cử những ai được đi làm khi có người gọi (chứ không phải tranh nhau đi 1-cách "vô tổ-chức" !)
Bởi-vậy các Cô hay nói với tôi :
- Bác chờ Chủ-Trọ của chúng Em ra nói-chuyện nhé !
- Không, tôi không cần gặp ông-ta làm gì, tôi chỉ muốn gặp mấy Em thôi, cho tôi biết tổng-cộng có bao-nhiêu Lao-động ở đây ? Vào gọi ra hết dùm tôi nhanh đi ! Họ "lúng-túng" không biết phải làm-sao ?
Mà về-sau tôi mới hiểu sự "lạ-lùng" này : "Đi tìm việc, có việc lại cứ rụt-rè" ?
Khá mất-công nhưng rồi cuối-cùng họ cũng đứng được thành 1 hàng
Tay Xe-Thồ quay đầu xe, sẵn-sàng thoát ra khỏi con-ngõ... (Ngoài Bắc gọi Hẻm là "Ngõ", những nhánh của "Ngõ" là "Ngách")
Có nhiều Cô không tin-tưởng "Cái lão này lạ-kỳ quá, nhà lão ở đâu, có việc gì mà cần nhiều người thế ?", nên "ứ-thèm" ra xếp-hàng, hoặc không dám ra vì "Manager" chưa chỉ-định ?
Đành chịu" !
Khi xe rú ga vọt đi thì sau lưng tôi luôn là những tiếng mừng-reo kêu-réo ơi-ới hỗn-tạp !
Ngoài Chợ-Người ("Đặc-sản" Hanoi) và Ăn-Mày ra, mỗi ngày tôi còn quan-tâm 2 thành-phần "xịn" nữa : Vé-Số và Đồng-Nát (trong Nam gọi Ve-Chai).
Nhưng ở HN người bán Vé-số ít lắm, không nhiều như trong SG và các thành-phố Miền-Nam. (Có-lẽ dân Bắc "khôn" hơn và tiết-kiệm hơn, ít-khi chịu tốn-tiền vô-ích cho "cái mộng trúng-số hão-huyền" ?)
Tặng tiền mấy người Hành-khất tất-nhiên là dễ nhất rồi, nhưng với mấy Cô Đồng-nát, tôi khá bị "phiền" :
- Để cho họ khỏi "bất-ngờ", tôi đã cố-gắng làm ra "cái vẻ-mặt thật hiền và thân-thiện", nhỏ-nhẹ chào-hỏi vài câu :
Cho hỏi-thăm tí nhé, Quê Em ở đâu, Lên HN lâu chưa, Thu-mua Đồng-nát đủ sống không ?... rồi mới "thò" tờ giấy-bạc 100 ngàn ra ! Nhưng khá nhiều người trong họ vẫn hoảng-hốt, nghi-ngại... có người còn lùi lại, trố-mắt với vẻ sợ-sệt !!!
Thật tội-nghiệp cho họ và cả cho tôi ! Có-lẽ họ không thể tưởng-tượng được, tại-sao trên đời này lại có người Tốt (hoặc Khùng) đến như-thế ?
Hay họ lo-sợ 1 âm-mưu thủ-đoạn, lường-gạt tinh-vi gì đây ?
"Cái-bẫy" nguy-hiểm nào chăng ?
Hay là trên Quê-Hương Đất-Bắc này, Lòng Từ-Thiện hiếm-hoi héo-úa tàn-phai... đến cạn-kiệt mất hết cả rồi, làm-gì có chuyện lạ-lùng như-vậy bao-giờ ?
Nhưng họ càng "kinh-ngạc sợ-hãi", chứng-tỏ 100 ngàn với họ là càng "to-lớn quan-trọng", điều đó khiến tôi càng "tha-thiết không-nản" dù-cho có "mất-công phiền-toái" !
Về-sau phải để cho Tay Xe-Thồ nói-chuyện với họ thì tương-đối họ dễ-hiểu hơn và dễ nhận hơn 1 chút !
Và sau-cùng Anh-ta không cần vòng-vo nữa, nói thẳng luôn cho lẹ :
- Cái Bác này đây cũng dân Hanoi mình đấy, nhưng đi nước-ngoài từ bé, giờ mới được trở-về Quê cũ, thăm Họ-Hàng Mồ-Mả Tổ-Tiên, có tí tiền biếu Em nè !
Thì xem-ra càng dễ-dàng hơn...
Chời ơi ! Cái mác VK phải dấu "như mèo dấu kít", nói ra chỉ toàn bất-lợi, bị lừa-đảo, chặt-chém, nói-thách, bắt-nạt, bắt-bí... thế-mà trường-hợp ni lại "công-dụng" ? Tay Xe-Thồ giỏi "Tâm-lý" thật ! Mà tôi có nói Hắn tôi là VK bao-giờ đâu, càng không "bẩu" Hắn "hoa-hòe vung-vít" với người-ta như-rứa ! Hắn "phịa" phải nói là quá... "liều", nhưng lại "trúng-phóc" mới "chết" chứ ! Mà thế là Hắn "đồng-cảm" với mấy Cô-nàng Đồng-nát dzồi : Làm gì trong Xã-hội này còn có ai "Khủng" như-thế, thì suy-ra phải là VK thôi !? (Nhất là Hắn thấy tôi ăn-mặc quá xuề-xòa, dùng cái Phone "cùi-bắp" không-thể "xùi" hơn !)
Tình-trạng "Cho cũng khó" này ở Miền-Nam không có, họa-hoằn lắm, đôi-khi cũng gặp 1-vài Vé-Số Ve-Chai từ-chối không nhận tiền, nhưng chắc-chắn họ không hề bị tâm-trạng "hoảng-hốt" ! Vì họ không quá bất-ngờ về Lòng Từ-Bi Từ-Thiện là hiện-hữu ? Họ hổng-thèm nhận chỉ vì "Lòng Tự-ái" ? (ý-là, tui hổng phải ăn-mày ăn-xin, tui tự kiếm-sống nuôi-thân được mờ, mắc-mớ gì phải nhận tiền của mấy "ngừi" ?)
Lòng Từ-bi Từ-thiện Từ-tâm sẽ hiện-hữu "dạt-dào" trong những xã-hội mà các Tôn-giáo còn được trân-trọng, vì Tôn-giáo luôn khuyến-khích điều này, luôn rao-giảng về Luật Nhân-Quả Báo-ứng là Chân-lý Tối-thượng (Ác giả Ác báo, Thiện giả Thiện báo) :
"Vinh-danh Thiên-Chúa trên Trời
Bình-an dưới Thế cho Người Thiện-Tâm"
Trời cuối Thu Hanoi trở lạnh, 1 tối về tôi bị sốt, rất lo sáng-mai làm-sao đi ? Đêm đó trong mê-sảng tôi mơ thấy Mẹ, ánh-mắt thật dịu-hiền, sáng ra khỏi sốt 1 cách lạ-lùng, "quậy" tiếp ... Có phải Linh-hồn Mẹ còn lảng-vảng đâu-đây phù-hộ cho con, để làm cho xong ý-nguyện của Bố (và cả của Mẹ nữa) không ?
Hôm Phát-Tang ở Chùa Quán-Sứ nữa chứ ! Lúc đốt Vàng-Mã ở trong Lò, góc sau Chùa, có 1 Con-Bướm cứ bay-lượn quanh-quẩn, đuổi không chịu đi, ai cũng nhạc-nhiên, người-nhà gọi tôi tới.
Dì-Út đang khóc sụt-sịt...
Tôi không tin-tưởng đó lại có-thể là Mẹ mình, nên không khóc theo Dì được, bất-chợt tôi có ý-tưởng muốn khấn-vái : - Nếu Bướm đúng là Mẹ thì hãy đậu vào áo con đi ! Kịp hãm lại ngay, vì e nếu khấn thế mà Bướm không đậu vào, thì Dì sẽ bị... "guê", và chính mình cũng "tẽn" nữa !
Nhưng thật vô-cùng kinh-ngạc, Bướm như đọc được ý-nghĩ, liền sa xuống đậu vào áo tôi lâu tới gần 1 phút... làm Dì-Út và em Hòa càng khóc um lên ...
Rồi Bướm chợt bay thẳng sang đậu vào áo em Hòa (là đứa Cháu mà lúc còn sống Mẹ thương-mến nhất) khoảng 15 giây... bỗng Bướm "dứt-khoát" bay lên cao, lên cao nữa... biến mất...
Bướm đi đâu, Bướm ở đâu ?
Tới lúc-đó nước-mắt tôi mới ràn-rụa tuôn-trào...
Bướm đâu rồi ?
Mẹ đâu rồi ???
Đêm trắng nhớ Mẹ !
08 rạng 09, tháng 3-2018
nct
 
Bài Viết Mới Nhất
Ngự Măi Trong Tim/TÂM HUYẾT
CÁI CHO NHÂN ÁI/CHIẾC ÁO
Thơ - Văn - Chuyện
Ngự Măi Trong Tim/TÂM HUYẾT
CÁI CHO NHÂN ÁI/CHIẾC ÁO
SÔNG BẾN HẢI CHIA ĐÔI T̀NH MẪU TỬ
Tôi và Sài G̣n
» Đọc thêm Thơ-Văn-Chuyện
Thông báo
Phân ưu cùng Gia đ́nh CốHT Nguyễn Thanh Sơn
PHONG LAN / Mùng 8 Tháng 3.
Ngày 8 tháng 3
Bạn tôi, sau cuộc chiến
» Đọc thêm Thông Báo
Chuyện Cười
Ăn ……với Đàn ông
Phở và…. Cơm
Vấn đáp chí lư
Mỹ đến
» Đọc thêm Chuyện Cười
Kiến thức
HỌC VƠ VIỆT (VOVINAM) LÀ YÊU NƯỚC VIỆT, ĐÚNG SAI??
Vovinam Việt-Võ-Đạo (ở Pháp)
Bài thơ cho nước
Lời Dân Muốn Nói
» Đọc thêm Kiến Thức
Sức Khỏe
Thờ Ơ, Chủ Quan Và Sức Khỏe
Tuổi Ǵa /BS Nguyễn Ư Đức
V́ sao ngày càng nhiều người Nhật thọ trên 100 tuổi?
NGHIỆN RƯỢU / Norman Pham
» Đọc thêm Sức Khoẻ
World Cup 2014
 
Quư vị có thể gửi bài viết, h́nh ảnh bằng cách gửi qua mẫu form » xin nhấn vào đây
Hoặc email đến Trang Đức Nguyễn 412
trangdnguyen1@hotmail.com
Khăn Vàng 973

 Copyright © 2018 Khan Vang 973. All rights reserved.
1G0M